Review phim I am Legend (2007) – Tôi là Huyền Thoại của Will Smith

Hôm nay, chúng tớ muốn giới thiệu cho các bạn một phim có hoàn cảnh tương tự mùa dịch này, với nội dung cũng xoay quanh một chủng loại virus đáng sợ đang gieo rắc nguy hiểm lên toàn nhân loại. Đó là một trong những tác phẩm đã làm nên tên tuổi của tài tử Will Smith – “I Am Legend”.

“I Am Legend” được chuyển thể từ tiểu thuyết viễn tưởng của Richard Matheson. Phim lấy bối cảnh thế giới hậu tận thế, khi 1 chủng loại virus vốn được tạo ra để chữa bệnh ung thư, nay đã xóa sổ hầu hết nhân loại và tạo nên những thực thể sống đáng sợ với mức độ nguy hiểm và thông minh ngày càng tăng. Nhà khoa học Robert Neville (Will Smith thủ vai) của quân đội Hoa Kỳ là 1 trong những người hiếm hoi còn sống sót do may mắn miễn dịch với virus. Anh tiến hành nghiên cứu để phát triển thuốc chữa, đồng thời cố gắng tự bảo vệ mình khỏi những kẻ đột biến liên tục tấn công.

Thế nhưng, “I Am Legend” không phải bộ phim chú trọng về cuộc chiến giữa Robert và đám quái vật, mà là cuộc chiến chống lại nỗi cô đơn của người đàn ông duy nhất còn sót lại giữa thế giới hoang tàn. Bên cạnh người bạn đồng hành duy nhất là chú chó Sam, Robert cũng tìm đủ mọi cách để tạo cảm giác kết nối với thế giới vô hồn xung quanh mình.

Anh trò chuyện với những ma-nơ-canh trong các cửa hàng. Anh kiên trì gửi đi các tín hiệu trên đài phát thanh để mong đợi nhận được một hồi âm bất kì nào đó. Anh nghe nhạc của Bob Marley vào mỗi buổi sáng, bật đi bât lại những cuốn băng thu bản tin hàng ngày trên truyền hình, ngồi đợi ở bờ sông vào mỗi lúc hoàng hôn… Tất cả để giữ cho bản thân một nhịp sống bình thường, để tinh thần của mình đừng quá nản chí, để hy vọng rằng anh sẽ lại tìm thấy sự sống vào một ngày nào đó.

Xem thêm  Netflix chuyển thể tiểu thuyết "The Selection"

Đạo diễn Francis Lawrence đã khá mạo hiểm khi làm một phim thể loại hành động, kịch tính với nhịp điệu cực kì châm rãi ở nửa đầu và tăng dần nhịp độ vào nửa sau. Tuy nhiên, điều đó lại là sự lựa chọn phù hợp với một tác phẩm thiên về chiều sâu tâm lý, giúp người xem dễ đồng cảm hơn với hoàn cảnh của nhân vât.

Một điều khá thú vị nữa là trong quá trình ấp ủ ý tưởng cho bộ phim, đạo diễn Lawrence đã xem “The Pianist” (2002) nhưng ở trạng thái tắt tiếng vì không muốn đánh thức con mình đang ngủ. Chính điều này khiến ông nhận ra rằng việc thiếu vắng thanh âm đôi khi sẽ đem lại những hiệu quả tuyệt vời cho việc kể chuyện, và sự tĩnh lặng chính là một hiệu ứng cần thiết để gia tăng cảm xúc của khán giả. Vì thế, ông quyết định làm “Tôi là huyền thoại” với lượng âm thanh hiện trường được giới hạn tối đa, cùng nhiều khoảng lặng cần thiết, từ đó lột tả sự cô đơn của thành phố và xoáy sâu vào thế giới cô độc mà nhân vật đang phải đối mặt mỗi ngày.

Với 101 phút phim gần như chỉ xoay quanh 1 nhân vật chính, áp lực lên diễn viên chắc chắn không hề nhỏ, vì Will Smith không có nhiều cơ hội để san sẻ gánh nặng này lên ai khác ngoài Abbey – tên chú chó đóng vai Sam trong phim. Trong suốt nửa đầu, Will đã cống hiến một màn độc diễn cực kì đáng nhớ. Anh dẫn dắt khán giả một cách tự nhiên, để người xem hòa với mọi cảm xúc của nhân vật. Nhiều nhà phê bình nhận xét đôi mắt của Will là một trong những vũ khí tối thượng của tác phẩm, vì nó giúp nhân vật nói lên được nhiều điều mà không cần dùng đến thoại.

Xem thêm  Rob Liefeld đăng hình ảnh Deadpool giết chuột Mickey của Disney

Để chuẩn bị cho vai diễn, Will đã nói chuyện với những người từng ở trong tù và hỏi họ về cách đối mặt với cuộc sống cô đơn. Một trong số họ có chia sẻ với Will rằng, cách tốt nhất để đối diện với điều đó, chính là tạo nên một thời gian biểu nghiêm khắc cho bản thân. Đó cũng là điều mà các bạn thấy nhân vật Robert đã duy trì. Và đây cũng là bí quyết mà mình nghĩ rằng chính chúng ta cũng có thể học tập trong giai đoạn này, để thời gian cách ly xã hội không trôi qua tẻ nhạt và lãng phí nha.

Hơn nữa, Will Smith còn gặp nhiều nhà khoa học để tìm hiểu cách sử dụng các thiết bị y tế chính xác nhất. Và đương nhiên, nam diễn viên cũng đã dành thời gian làm thân với bạn diễn của mình trong phim – chú chó Abbey. Không quá lời khi nói rằng, chính Will đã giúp bạn diễn của mình trở nên sống động hơn, từ đó lấy được cảm xúc của người xem dễ dàng hơn rất nhiều. Quá trình quay phim cũng khiến Will yêu mến chú chó đến mức anh đã từng đề nghị trả 2 triệu đô để có thể nuôi nó, nhưng tiếc là chủ của Abbey đã không đồng ý.

Với tất cả những sự chuẩn bị nghiêm túc ấy, không bất ngờ khi Will Smith đã có một màn hóa thân xuất sắc khi diễn tả được cảm giác của một con người cô độc trong suốt 3 năm trời: khao khát được giao tiếp – gặp gỡ – chuyện trò đến mức tưởng tượng ra các ma nơ canh là người thật.

Xem thêm  Review phim Tuổi nổi loạn-Lady Bird (2018)

Quả thực, nếu chỉ là một tác phẩm về zombies với những phân cảnh hành động kịch tính hoặc các khung hình nhuốm đầy máu, thì “I Am Legend” chắc hẳn đã chẳng trở nên huyền thoại đến thế trong lòng khán giả. Sau cùng, điều khiến chúng ta yêu mến bộ phim chính là bởi thông điệp sâu sắc về nỗi cô đơn; về giá trị của sự kết nối, của sự chia sẻ và của đức tin bên trong mỗi con người.

Chúng ta không tự mình sinh ra, nên cũng không thể tự mình lẳng lặng biến mất. Ngay cả khi bạn thấy mình cô đơn, bạn vẫn đang thuộc về một cộng đồng. Vì thế, đừng vì cô đơn mà bỏ cuộc nha, bởi chắc chắn đâu đó, cũng đang có một người cô đơn như bạn. Chúng ta chờ ngày để được tìm thấy nhau!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *