Phim Rambo: Last Blood – lời từ biệt của 1 hiện tượng phim hành động thành công với kinh phí thấp.

Với nhiều người, từ Rambo thường xuyên được sử dụng trong nhiều thể loại nằm ngoài cả điện ảnh để ám chỉ hành động bất chấp, xông pha, lao vào nguy hiểm không cần suy nghĩ. Nguồn gốc của nó xuất phát chính từ hình tượng nhân vật Rambo – 1 nhân vật đã làm thay đổi góc nhìn của khán giả về các bộ phim hành động. Cho dù có kinh phí thấp nhưng bộ trilogy (bộ 3 phim đầu tiên) của Rambo đã mang lại thành công bất ngờ và khán giả đã cực kỳ yêu thích nhân vật Rambo do Silverster Stallone thể hiện. Phần phim thứ 4 ra mắt năm 2008 cho dù không quá xuất sắc bằng 3 phần trước nhưng Sylvester Stallone vẫn giữ vững phong độ của mình với hình tượng John Rambo.

Mới đây, Rambo: Last Blood là bộ phim khép lại hành trình độc đáo, bạo lực và đầy máu me của gã lính điên cuồng, nổi loạn đã trở thành 1 hiện tượng điện ảnh trong suốt hơn 2 thập kỷ vừa qua.

Giống như bao hồi kết khác của các cựu binh, John Rambo giờ đã chia tay chiến trường, quân đội và cả các khu rừng hoang dã để dưỡng già bên cạnh 2 người thân quen là Maria Beltran và cháu gái của bà, Gabriela. Do đó, gần nửa đầu của phim tập trung vào câu chuyện dưỡng già của Rambo và xây dựng mối quan hệ bác cháu với cô gái tuổi teen Gabriela. Rambo là 1 người hoang nên trong phần phim này, mạch phim được làm chậm đi khá đáng kể để khán giả thấy 1 Rambo khác biệt, có tình cảm hơn khi giờ đây ông đã có 1 chỗ dựa vững chãi, 1 gia đình đích thực và ông coi Gabriela không khác gì con gái và ông là người cha, có trách nhiệm bảo vệ cô con gái và người bạn cũ như 1 gia đình. Vì lý do này, bộ phim không có quá nhiều phân cảnh hành động như các bộ phim tiền nhiệm trước đó.

Xem thêm  Review phim The Lighthouse - Gói ghém thần thoại và biểu tượng hình ảnh những con mòng biển

Dần dần, những diễn biến trong phim khiến tâm lý và thể xác Rambo bị tổn thương và bị dồn đến đường cùng và điều gì đến cũng phải đến. 1/3 cuối của phim là cao trào, là đỉnh điểm cho những xung đột về mặt tâm lý và thể xác mà “lão già” Rambo đã trải qua. Đối với những fan của Rambo, có thể 2/3 đầu của phim khiến họ chán nản nhưng 1/3 cuối của phim thật sự là 1 màn tri ân đầy bạo lực, máu me, xứng đáng với nghệ danh Rambo mà Sylvester Stallone đã xây dựng nên suốt nhiều năm tháng vừa qua. Những pha cháy nổ, bắn súng, bắn cung, những cái bẫy đầy nguy hiểm, máu me, những pha kết liễu mà Rambo đã tạo ra để trả thù cho những kẻ đã làm tổn thương ông chắc chắn sẽ làm khán giả phải sởn gai ốc và 1 phần nào đó hứng thú đến tỉnh cả ngủ sau những phân cảnh mô tả diễn biến câu chuyện, tâm lý nhân vật chậm rãi.

Nói tóm lại, Rambo: Last Blood giống như 1 chiếc lò xo vậy, 2/3 đầu phim là thời gian mà đạo diễn muốn nén lại chiếc lò xo đó để rồi 1/3 cuối của mình là thời điểm để chiếc lò xo dãn ra và đàn hồi liên tục theo cách cực kỳ bạo lực, máu me. Vì Rambo: Last Blood là 1 bộ phim kinh phí thấp với vỏn vẹn 50 triệu đô được đầu tư nên so với mức tiền mà bộ phim đã bỏ ra, đây xứng đáng là 1 cái kết trọn vẹn, hoàn mĩ cho gã cựu binh trải qua rất nhiều đau thương, sóng gió trong cuộc đời mình.

Xem thêm  Review phim Vivarium - Chỗ sống (2019)

Chấm điểm: 7.5/10.

Nguồn: FB Lê Duy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *