Phim Last Christmas – Giáng sinh năm ấy Trao cho ai đó thật đặc biệt

LAST CHRISTMAS công chiếu ở Mỹ từ cách đây 1 tháng, ở Anh từ cách đây hơn 2 tuần. Nó nhận được các phê bình trái chiều, cứ một người khen thì sẽ có một người chê. Nhiều chuyên trang nổi tiếng về điện ảnh ca ngợi diễn viên nhưng chê tổng thế bộ phim là hạng xoàng. Phải chăng vì từ lúc chốt kịch bản, tuyển diễn viên, bấm máy quay, làm hậu kì cho đến lúc công chiếu chỉ vỏn vẹn chưa đến 365 ngày? Nên vô tình người ta đã định kiến bộ phim này chỉ là phim thị trường làm chóng vánh, không có gì hoành tráng đáng phải khen?

 

Thế nên tôi mới thấy “toang” – khi mà mình đi xem chỉ vì hâm mộ “mẹ rồng” Emily Clark và chị đại gạo cội Emma Thompson nhưng bất ngờ thấy enjoy cực độ.

Một cảm giác rất “toang” như khi mà ta phát hiện rằng mình hoàn toàn tự do để hưởng thụ cuộc đời bằng Trái tim, mặc kệ trí não vẫn đang xoắn quẩy với các số liệu và những lời đồn.

Vì là không nên tiết lộ hết bí mật hay ho của câu chuyện, nên xin phép chỉ note ra một vài điểm đáng lưu ý. Hi vọng sẽ giúp mọi người thấy cái hay của bộ phim tuyệt vời hướng đến đối tượng young adult 20-30 tuổi này.

1. Em muốn trái tim anh sao nào?

Nhạc hải ngoại ngày xưa có một bài nổi tiếng là “Khi cô đơn em gọi tên anh” dịch từ bản gốc tiếng Pháp thì phải. Cho đến giờ, lâu lâu đi hát karaoke, một số bạn già của tôi vẫn chọn bài này. Tôi thấy cái tựa nó hợp lý quá, cho cái đoạn tôi đang muốn kể với các mẹ.

Con bé nhân vật chính 26 tuổi, giữa lúc cô đơn, nó tìm được được một anh tên là Tom. À không, một anh tên là Tom tìm ra nó. Mà cũng có thể là họ tìm thấy nhau. Anyway, ai tìm ra ai không quan trọng nữa. Điều đáng nói cuối cùng là chàng đã trao trái tim cho nàng từ khi họ chưa biết mặt nhau. Thôi cứ cho là Chúa đã tìm ra họ và ghép đôi.

Tom rõ ràng là một nhân vật trong tưởng tượng mà những cô gái cô đơn đều mong muốn có được. Phụ nữ dù ở tuổi nào, người ta cũng cần được gọi tên một người như thế ở bên. Tôi biết, cũng như tôi, tất cả đàn bà con gái đều từng có một người bạn trai trong tưởng tượng. Và kịch bản này đã duyên dáng oánh trung tim đen, đánh động vào cái trò mơ mộng đáng yêu ấy.

Nhưng đó không chỉ là mơ mộng hão huyền. Đó là cái mong mỏi cực kì rõ ràng của một tuýp phụ nữ luôn muốn sống hướng thiện. Khi ai đó trao trái tim cho nàng, nàng muốn đó là a kind heart, một trái tim tốt lành sẽ hướng nàng đến những nơi chốn, những hành động khiến nàng vui sướng và tự tin chạy theo.

Tôi cho là điều này người Mỹ cũng thấy hiểu triệt để. Các mệnh phụ phu nhân đều tích cực lập quỹ hoặc tham gia các quỹ thiện nguyện và hoạt động xã hội… đặng làm sang cho chồng, tăng “điểm tín nhiệm” đúng bài các cụ ta đã dạy “sang vì vợ”.

Xem thêm  Sở thú cũ của Joe Exotic đổi tên thành "Tiger King Park"

Nhiều chị em bạn dì của tôi bỏ chồng ngay giữa lúc thiên hạ nhìn vào thấy một gia đình quá tuyệt vời, chẳng có gì phải lao tâm khổ tứ, vì sao? Mãi sau, tổng hợp tất cả những tâm sự ngổn ngang, tôi rút ra rằng: các mẹ không thể sống cùng một người người mà mình khinh thường, một người mà mình đánh giá là kẻ xấu và mình không an tâm để cùng đi đến cuối con đường. Nhiều mẹ thì nói thẳng luôn, lão chẳng làm gì xấu nhưng tôi thấy mình cứ tầm thường cái con người đi, chán lắm rồi. Ừ, hiểu, hiểu lắm các mẹ à. Xem cái phim này, người ta chẳng phải diễn nôm điều đó, chỉ cần nhẹ nhàng kể cho ta biết trái tim của Tom đã dẫn con bé Kate đến đâu là đủ hiểu.

Tom bước vào cuộc đời nó thật nhẹ nhàng và làm biến đổi cuộc đời nó bằng cách… À mà thôi không kể thêm, để các mẹ xem phim và khám phá. Cũng không có gì quá ghê gớm, nhưng diễn biến giữa hay đứa khiến mình rất phục đội viết kịch bản. Mẹ Emma Thompson cũng tham gia trong đó. Có lẽ vì thế mà mẹ hiểu rất rõ bọn con gái tuổi ấy, hoàn cảnh như thế, tâm lý như thế… chúng nó cần gì. Thật là tinh tường và đáng yêu.

2. Có những người trẻ đã cô đơn như thế.

Nhân vật chính là cô gái 26 tuổi có chút tài ca hát từ nhỏ, nhưng chừng như chưa đủ để giúp cô trở thành một diễn viên nhạc kịch như mơ ước. Cô gái 26 tuổi nên cô ấy nhắc đến Kurt Cobain, Amy Whitehouse… là những nghệ sĩ nổi tiếng đã chết ở tuổi 27. Điều đó thực sự khiến tôi xúc động. Tôi nhớ hồi tôi 30 tuổi có một bạn trai đến tìm hiểu cưa cẩm, hắn khá mê nhạc rock và thường lải nhải với tôi về những nhân tài yểu mệnh đã chết ở tuổi 27. Tâm sự của hắn có ý nói rằng hắn cũng đã chết ở tuổi 27 rồi. Và từ sau đó trở đi hắn sống như một “zombie”. Có lẽ vì thế mà tôi sợ hãi chạy mất cả dép không thể để cho mối quan hệ tiến triển thêm chút nào.

Nếu bạn chưa đến tuổi 26-27, tôi muốn bạn chuẩn bị thật nghiêm túc bởi thời điểm đó sẽ là một “wonder week”. Đó là thời điểm bản lề sẽ định hình cá tính và cách mà bạn sẽ sống tiếp trong suốt quãng đời còn lại, hoặc yêu đời thiết tha hoặc trở thành một zombie đầy bất mãn.

Tôi nhớ mình đã cô đơn biết mấy khi 27++. Cảm giác như con bé Kate trong phim này. Một sự lạc lõng chơ vơ ngay cả khi nhận được bao nhiêu yêu thương từ những người thân thuộc. Có những biến cố đã xảy ra với tôi, dù không to tát như biến cố với con bé, nhưng cũng khiến mình nhìn cuộc đời nhiều màu khác đi và thực sự mông lung về con đường phía trước.

Xem thêm  Sam Raimi xác nhận làm đạo diễn Doctor Strange phần 2

Năm 29 tuổi, tôi bị viêm ruột thừa, bác sĩ mổ xong bảo đến viện chậm tí nữa là chết rồi. Thời điểm đó đúng vào tháng 12 như bây giờ, như trong bộ phim này, nằm trên giường bệnh nhìn ra những vạt nắng mùa đông, thật khó tả…

Chẳng hiểu sao tôi nghĩ, chắc mấy bà vượt cạn đẻ con xong cũng có cảm giác hú hồn như vậy, cũng phần nào chống chếnh khi biết có một cuộc sống rất đời thường nhưng cực kì mơi mới đang chờ mình lao ra. Một cảm giác gì đó khá là cô đơn. Sẽ không một ai hiểu được. Tôi nghĩ trầm cảm sau sinh một phần xuất phát từ đó. Cũng như chứng trầm cảm của những người cứ ngày càng cô đơn sau mỗi biến cố với thể xác, những trận ốm nằm chờ chiếc lá cuối cùng như con bé trong truyện của cụ O.Henri. Hoặc chìm đắm vào đó hoặc bứt ra được, chỉ có thể trông chờ vào chính mình mà thôi nhưng cũng cứ mong đợi một phép màu…

Có lẽ để nói về nỗi cô đơn của những người trẻ 26-27 tuổi thời hiện đại này thì cần một tút riêng thật là dài. Nó sẽ lê thê như nửa đầu của bộ phim này, khiến nhiều người cảm thấy nhạt nhẽo, vì họ trông chờ vào những pha ồ à mà chỉ nhận lại số phận một con người tầm thường đầy ngoài phố. Tôi không mong mỏi gì hơn ở những người chê bai bộ phim, rằng họ hãy dành chút thời gian để nhìn lại những cái “wonder week” của đời người.

Đoạn đầu phim mô tả lối sống thật “bựa” của con bé. Nó suốt ngày kiếm giai kiểu tình một đêm. Mãi sau mình mới biết nó chỉ cần tình dục để khẳng định sức khỏe thể xác vẫn bình thường. Còn lý do vì sao nó cần khẳng định điều đó, xem phim nhé các mẹ.

Trong phim, mẹ Emma cũng thể hiện rõ sự “bó tay” của các bậc phụ huynh trước tình trạng cô đơn vô đối và các hành vi phá cách khó hiểu của con trẻ. Để cuối phim, cho đứa con vực dậy tinh thần, những bất mãn và lo sợ của lớp già ấy, cũng là niềm mong mỏi các con tự mình lớn lên, tự vượt qua được cái “wonder week” để cha mẹ có thể thở phào.

Khi cô đơn mày gọi tên thằng nào cũng được, miễn nó là thằng có trái tim lương thiện. Mà nếu nó không phải là “thằng”, thì là “con” cũng được! Trong phim có tình tiết “lesbian pudding” khá hay ho. Tôi cho rằng nhiều người còn khó chịu với LGBT đã chê phim này là vì thế. Dù sao thì nó lại càng khiến tôi yêu thích câu chuyện này.

3. Nghệ thuật kể chuyện cho người thực sự muốn nghe

Nếu như ở các đất nước kém phát triển, vấn đề tôn giáo vẫn vướng nhiều màu sắc mê tín dị đoan, thì ở Mỹ và Châu Âu lại khác. Các nước có đa số dân chúng là tín đồ Thiên Chúa Giáo, có Mỹ và Anh cho thấy sức mạnh của tôn giáo tạo ra ảnh hưởng tích cực mạnh mẽ tới nền kinh tế cũng như dân trí.

Xem thêm  Chàng Will Tốt Bụng - Good Will Hunting (1997): Sự cô đơn của một thiên tài

Thời gian qua, Brexit là một chủ đề nhức nhối trong lòng Vương quốc Anh và Châu Âu. Cùng với các toan tính về vĩ mô của nhà nước, là thái độ của dân bản xứ Anh kì thị người nhập cư. Mà bộ phim này lại hoàn toàn nói về dân nhập cư. Tôi cho rằng đây cũng là một lý do khiến bộ phim bị nhiều người chê, những người có tư tưởng Brexit. Vì thế, tôi lại càng thấy phim hay.

Qua bộ phim này, hướng đến một ngày lễ đậm chất tôn giáo và chọn bối cảnh là thành phố London, các chủ đề nhạy cảm (LGBT, phân biệt chủng tộc, kì thị người nhập cư…) được mang ra để đánh giá hết sức nhẹ nhàng. Những người làm phim mong muốn một thể giới đại đồng tràn ngập tình yêu thương, người với người nâng đỡ lẫn nhau để rồi cùng vui vẻ ăn mừng ngày lễ đầy nghĩ ý, ngày Chúa Giáng Sinh. Họ muốn nói rằng, Chúa là Tình yêu, và hãy tin vào Tình yêu.

Từ trái qua: diễn viên Emma Thompson, Dương Tử Quỳnh, Emilia Clarke, Henry Golding và đạo diễn Paul Feig ở buổi ra mắt phim tại Mỹ. Ảnh: AFP.

Tôi rớt nước mắt vì con bé trong phim này, nhưng cũng rưng rưng vì chính bộ phim Last Chistmas như bất kể khi nào tôi được xem một bộ phim khéo léo ca ngợi tình người đẹp đẽ đến vậy. Cụ Victor Hugo nói, nghệ thuật biến một dân tộc nô lệ thành tự do và biến một dân tộc tự do thành vĩ đại. Tôi luôn tin vào điều đó. Điện ảnh là môn “nghệ thuật kể chuyện” có thể làm được những điều lớn lao như thế, khi mà nó đích thực là nghệ thuật vị nhân sinh và nó có thể bao quát được những vấn đề lớn của xã hội. Phim này thể hiện các vấn đề chưa thật xuất sắc và không dùng thủ pháp gì cao siêu, nhưng nó đã bao quát được nhiều vấn đề và thể hiện được trái tim vĩ đại của những người làm phim. Nó còn thể hiện quan điểm nghệ thuật không phải để ganh đua mà để gắn kết mọi người.

Thêm nữa, thật nhiều cảm xúc với ca khúc Last Christmas của cụ George Michael, được lấy làm cảm hứng xây dựng kịch bản phim này. Sẽ khó lòng viết ra cho đủ.

“Giáng Sinh năm ngoái tui trao người trái tim tui, mà ngay hôm sau người quăng bỏ; Giáng Sinh năm nay để không phải chết chìm trong nước mắt nữa, tui nguyện sẽ trao nó cho ai đó thật đặc biệt.”

Làm sao biết ai đó đặc biệt để trao gửi trái tim mình? Mong những ngày cuối năm thật dịu dàng…

Nguồn: FB Tú Bội Đào

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *