Little Women (2019) – Một bản chuyển thể đầy cảm xúc của Greta Gerwig

‘Little Women’, của nữ tác giả Louisa May Alcott, đã là một bộ tiểu thuyết kinh điển của văn học Mỹ trong suốt hơn 150 năm nay. Nếu bạn chưa nghe tới câu chuyện này, nhưng nếu đã từng xem ‘Friends’ thì đây chính là quyển tiểu thuyết cùng với ‘The Shining’ mà Rachel và Joey cứ spoil nhau chí chóe trong cái quán Central Perk ấy. Đã có hẳn 8 phiên bản điện ảnh khác nhau của bộ phim này được làm ra trong suốt hơn 100 năm qua, và phiên bản gần nhất cũng chỉ mới ra mắt năm 2018, nhân dịp kỷ niệm 150 năm bộ tiểu thuyết ra đời, chưa kể hàng chục phiên bản khác trên truyền hình nữa; chính vì vậy đã không có ít lời đàm tiếu về bộ phim thứ hai trong sự nghiệp đạo diễn của Greta Gerwig, khi cô mang tới một bộ phim với câu chuyện vẫn khá trung thành với tác phẩm gốc.

Và mình cũng chưa xem một phiên bản nào khác của ‘Little Women’ cả nên chẳng thể nói đây là một bản chuyển thể xuất sắc nhất, nhưng thật sự Greta Gerwig đã đem đến cho mình một bộ phim quá cảm xúc, quá tuyệt vời. Gerwig cùng với Noah Baumbach và ‘Marriage Story’, cặp đôi này đang là đạo diễn của hai bộ phim mình yêu thích nhất trong năm 2019.

‘Little Women’ là một câu chuyện xoay quanh 4 chị em gái nhà March là Meg, Jo, Beth và Amy, nhưng ở phiên bản mới này, Greta Gerwig đã cho câu chuyện phần lớn đi theo góc nhìn của Jo, với màn hóa thân đỉnh cao tiếp theo trong sự nghiệp của Saoisre Ronan, cô diễn viên hai năm trước cũng nắm giữ vai chính trong bộ phim đầu tay cực kì thành công ‘Lady Bird’ của Gerwig. Những người phụ nữ nhỏ bé trong phim vẫn có những câu chuyện quen thuộc của bộ tiểu thuyết gốc. Meg của Emma Watson thật xinh đẹp nhưng vẫn là một cô gái truyền thống, luôn lo nghĩ cho gia đình. Jo của Saoirse Ronan vẫn là một cô nàng tomboy thích viết lách, thích bay nhảy, nhưng luôn có mặt ở đó khi gia đình cần đến cô và luôn sẵn sàng hi sinh vì gia đình (xem phim đi và bạn sẽ biết Jo hi sinh thứ gì, và ôi, cái phân cảnh đó nó làm mình cười ra nước mắt). Beth của Eliza Scanlen vẫn là một cô gái với ngón đàn piano tuyệt vời, luôn giàu tình thương và ấm áp. Amy của Florence Pugh, cô diễn viên trẻ vừa có một năm 2019 cực kì thành công với 3 màn trình diễn xuất sắc trong cả 3 bộ phim mà cô tham gia (cùng với ‘Fighting with My Family’ và ‘Midsommar’), vẫn là cô em út yêu hội họa, đầy nữ tính và dành cả cuộc đời yêu một người đàn ông, nhưng vẫn là người xếp thứ hai sau Jo trong mọi khía cạnh, mọi sự việc trong cuộc đời cô. Bên cạnh đó, chúng ta còn có Laurie, anh chàng với hai cuộc tình đầy cảm xúc, đầy thăng trầm với hai chị em nhà March trong hai giai đoạn cuộc đời, được thủ vai bởi chàng thơ mới của Hollywood, Timothée Chalamet, và chắc chẳng có vai diễn nào có thể làm khó được chàng thơ tài hoa này khi anh ta lại đem đến cho mình một trong những nhân vật đáng nhớ nhất của điện ảnh năm 2019. Và chúng ta có người mẹ Marmee của Laura Dern thật tài giỏi, thật tháo vát, thật tình cảm và luôn là chỗ dựa của những cô con gái.

Xem thêm  Keanu Reeves & Halle Berry tập bắn súng cho phim 'John Wick 3: Parabellum'

‘Own Your Story’. Hãy làm chủ câu chuyện của bạn. Câu khẩu hiệu được gắn với poster bộ phim, có lẽ chính là thông điệp và Greta Gerwig muốn truyền tải qua bộ phim, trên cái nền là một câu chuyện mà nhiều người Mỹ đã nằm lòng. Meg, với sự xinh đẹp của mình, cô đã có thể làm quen với một chàng trai nhà giàu khác sau buổi vũ hội, nhưng cô chọn người mà cô yêu thật lòng, cô chọn người mà sau những năm tháng nghèo khó cùng nhau, cô vẫn thấy hạnh phúc khi người đó là chồng mình. Amy, cô ấy dành cả cuộc đời mình yêu một người, cô ấy tức giận vì nghĩ mình là người thế chân cho chị gái Jo, cô ấy cũng đã được một chàng trai châu Âu giàu có cầu hôn, nhưng cuối cùng cô ấy chọn người sẽ cùng mình hạnh phúc. Jo, cô ấy luôn làm chủ mọi thứ, cô ấy từ chối một người dành cả thanh xuân yêu cô ấy, cô ấy quá trân trọng sự tự do của mình và nghĩ mình sẽ chẳng thể làm vợ một ai cả, để rồi nhận ra cô ấy vẫn cần một người yêu thương mình và hối hận về quyết định đó khi đã muộn màng. ‘Little Women’ như là một cuốn bán tự truyện của nữ văn hào Louisa May Alcott, và cuộc đời của Jo trong truyện cũng phần nào là cuộc đời của bà ngoài đời. Dù ngoài đời, bà đã không lấy chồng, nhưng thời đó, như tay biên tập đã nói, “Nếu nhân vật chính là một người phụ nữ, hãy chắc chắn là cô ta sẽ kết hôn khi kết truyện. Hoặc chết. Phải là một trong hai cách đó”, bà đã cho Jo tìm được hạnh phúc, có lẽ cũng là một mong ước nhỏ của bà, được một ai đó yêu thương. Gerwig cũng đã cho Jo cái thỏa thuận xuất bản quyển tiểu thuyết của cô giống y như cái cách Louisa May Alcott có được với ‘Little Women’ của bà ngoài đời. Cô ấy giữ tác quyền cho quyển sách của mình, điều mà tay biên tập dễ dàng đồng ý vì thời đó chẳng có ai nghĩ một tác phẩm của một người phụ nữ có thể thành công đến vậy. Và Jo cũng như Alcott đã có thể sử dụng số tiền đó để chăm lo cho gia đình mình và làm được những điều đầy ý nghĩa khác.

Xem thêm  Gong Yoo và Bae Doona cân nhắc tham gia phim mới của Netflix "The Sea of Silence"

Điểm khác biệt lớn nhất giữa bộ phim mới nhất của Gerwig so với các tác phẩm trước, có lẽ chính là trình tự thời gian của bộ phim. Bắt đầu phim, chúng ta đã gặp Jo ở New York, đã bắt đầu đem những trang truyện của mình đi đến nhà xuất bản và kiếm tiền. Chúng ta đã gặp Amy ở Châu Âu, tháp tùng bà dì Aunt March, và vô tình gặp lại Laurie. Chúng ta đã gặp Meg đã có hai đứa con và hối tiếc vì nhà không đủ ăn nhưng lại mua một khúc vải quá đẹp mà cô không thể cưỡng lại. Để rồi từ đó bộ phim lại quay lại quá khứ bảy năm trước, và cứ thế những đoạn phim của hiện tại và của quá khứ, của ngày trưởng thành và của những năm tháng tuổi thơ, cứ xem kẽ nhau xuyên suốt bộ phim, trong hai tông màu riêng biệt, và thật tiếc là cái cách dùng cinematography tuyệt vời này của bộ phim không được nhiều người bàn tán đến. Phong cách kể chuyện phi tuyến tính này của Greta Gerwig, cộng với phần dựng phim xuất sắc của Nick Houy, cứ đưa những phân cảnh song song của quá khứ và của hiện tại xếp vào cạnh nhau, từ hai cái cảnh Jo thức dậy không thấy Beth nằm trên giường bệnh và lo lắng bước xuống cầu thang, hay hai cái cảnh trên bãi biển hoàn toàn trái ngược, và cả hai cái cảnh Jo gặp lại người đàn ông của đời mình đến tận nhà tìm cô ấy, và lần đầu gặp anh ta, tất cả cứ được xếp vào cạnh nhau đẩy mạch cảm xúc của bộ phim dâng trào.

Xem thêm  Danh sách [Top] 10 phim chiếu rạp mới tháng 9/2019

Bên cạnh màn trình diễn quá tuyệt vời đến từ dàn cast của bộ phim, mà nổi bật nhất là Saoirse Ronan, Timothée Chalamet và Florence Pugh, cùng với phần chỉ đạo xuất sắc của Greta Gerwig và phần dựng phim đầy ấn tượng của Nick Houy, những phương diện kỹ thuật khác của bộ phim cũng thật sự chỉn chu để làm nên một cái nền thật đẹp cho ‘Little Women’ trở thành một trong những bộ phim hay nhất trong năm của Hollywood. Phần thiết kế sản xuất cho bộ phim cùng với phục trang, make-up và làm tóc thật sự công phu và chúng ta có những buổi dạ tiệc đầy hoành tráng với những chiếc váy dạ hội đẹp mê hồn của thế kỉ XIX, chúng ta có một châu Âu nên thơ với những bộ trang phục cầu kì lịch lãm của các quý bà, quý ông. Greta Gerwig cũng cho những cô gái nhà March những kiểu tóc khác nhau giữa hiện tại và quá khứ trong cái dòng thời gian xen kẽ mà cô dựng nên cho bộ phim. Ôi và cũng chẳng thể bỏ qua những bản nhạc nền dẫn dắt cảm xúc đầy mê hoặc của Alexandre Desplat, và đây có lẽ là bản nhạc nền xuất sắc nhất mình đã có cơ hội thưởng thức trong các tác phẩm điện ảnh của năm 2019.

Với mình, ‘Little Women’ là một chuyến tàu lượn của cảm xúc, là một bộ phim làm mình cười rồi lại khóc rồi lại mỉm cười, là một bộ phim của những người phụ nữ bé nhỏ biết cách làm chủ câu chuyện của chính mình, là một bộ phim về gia đình thật ấm áp cho những ngày giáng sinh đoàn viên. Thật tiếc là bộ phim dù trước đó đã có kế hoạch ra mắt dịp giáng sinh này ở Việt Nam, nhưng lại bị hoãn lại. Hi vọng bộ phim sẽ sớm được ra rạp chiếu tại Việt Nam, và khán giả Việt Nam sẽ sớm có cơ hội thưởng thức bộ phim ấm áp này ngoài rạp chiếu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *